Sài Gòn, ngày 29/12/2025.

Hôm nay, tờ lịch trên bàn chỉ còn lại vỏn vẹn hai trang cuối. Chỉ hai ngày nữa thôi, tôi và tất cả mọi người sẽ bước qua cánh cửa của năm 2026. Ngồi lặng yên giữa những ngày cuối năm vội vã, nhìn lại chặng đường vừa qua, lòng tôi bỗng chùng xuống một nhịp. Chúng ta đã cùng nhau đi qua một năm với quá nhiều cung bậc: quá nhiều cảm xúc dồn nén, quá nhiều trải nghiệm khắc nghiệt và cũng quá nhiều bài học để trưởng thành.

Năm 2025, điều thiêng liêng nhất đã chạm ngõ cuộc đời tôi, đó là tiếng khóc chào đời của Kapi. Ngày 10/2, một chú rắn nhỏ đáng yêu xuất hiện, biến tôi trở thành một người cha – một dấu mốc vĩ đại của riêng tôi. Những ngày tháng ấy, ngôi nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười và cả những cơn đau đầu “dễ thương” mỗi khi con quấy khóc. Nhìn con lớn lên từng ngày, tôi thấy vai mình nặng hơn nhưng cũng vững chãi hơn. Tôi học cách chịu trách nhiệm cho từng quyết định, học cách trở thành ngọn núi, thành điểm tựa bình yên nhất để gia đình nhỏ của mình có thể ngả vào những lúc yếu lòng.

Năm 2025, tôi đã thôi không còn cảm thấy mình là kẻ lạc loài trong sự nghiệp. Nhớ lại năm ngoái, cú rẽ ngang từ một Developer tự do bay nhảy sang môi trường ngân hàng khuôn thước đã từng khiến tôi ngộp thở. Đã có lúc tôi chông chênh, muốn buông xuôi vì thấy mình lệch nhịp với những quy trình và con người nơi đây. Nhưng rồi, bão giông cũng qua, tôi đã học cách đứng vững, chững chạc và tự tin hơn trên con đường mình chọn. Dù gần đây sóng gió lại nổi lên, nhưng tôi tin, những gì đã qua sẽ là hành trang để năm 2026 trở thành một ngã rẽ rực rỡ và đúng đắn nhất.

Năm 2025, có lẽ là năm mà những bữa cơm nhà trở nên xa xỉ nhất trong suốt 30 năm cuộc đời tôi. Những đêm thâu đêm, những chuyến công tác biền biệt vài ba tháng mới tạt về, vội vã nhìn ba mẹ rồi lại đi. Nhiều khi ngồi một mình nơi đất khách, lòng đau đáu vì cảm thấy bản thân chưa đỡ đần được gì nhiều cho đấng sinh thành. Nhưng may mắn thay, tin vui lớn nhất là sức khỏe ba mẹ vẫn bình an. Chỉ mong ba mẹ hiểu, sự vắng mặt của thằng con trai này là để đổi lấy một tương lai vững vàng hơn cho cả gia đình.

Năm 2025, tôi học được cách chấp nhận những cuộc chia ly không lời từ biệt. Những mối quan hệ xã hội, những người bạn từng ngỡ là thân thiết, rồi cũng dần thưa vắng, người không còn gặp, kẻ chẳng muốn nhìn mặt nhau. Có chút buồn, nhưng tôi tự nhủ lòng: đời người là những chuyến tàu, người ở lại bên mình lúc gian khó mới là trân quý. Bạn bè, chẳng cần đông, chỉ cần chân tình là đủ.

Năm 2025, đôi chân tôi vẫn đi, nhưng không chỉ để thỏa mãn cái thú vui xê dịch đơn thuần của tuổi trẻ. Những chuyến đi xa, đặt chân đến những vùng đất mới, những quốc gia mới mang theo cả trọng trách của công việc. Tôi đi để học hỏi, để mở mang tầm mắt về những quy trình lớn lao, về cách thế giới vận hành. Mỗi dấu chân in xuống đường năm nay đều đọng lại trong tôi những tầng sâu nhận thức mới mẻ.

Khép lại cánh cửa cũ, tôi đón chờ năm 2026 không với những mưu cầu quá cao sang. Tôi chỉ mong mình đủ sức khỏe để “chân cứng đá mềm”, để làm tròn vai của một người chồng tâm lý, một người cha mẫu mực, một người con hiếu thảo và một nhân viên đầy nội lực. Và sâu thẳm bên trong, mong bản thân tôi vẫn giữ được lửa, vẫn thích lang thang, để tiếp tục hiện thực hóa mọi ước mơ của mình.

Tạm biệt nhé, 2025.