Hải Phòng – Hạ Long: Những Ngày Sống Chậm Cuối Năm 2025
Thời gian: 18/12/2025 – 22/12/2025
Những ngày cuối năm, guồng quay công việc cuốn tôi vào một chuyến công tác ra Bắc. Đây là lần đầu tiên trong năm 2025, tôi có dịp đặt chân đến vùng đất này. Vốn dĩ, những chuyến đi vì công việc thường mang nặng áp lực và sự vội vã, nhưng lần này, tôi tự hứa với bản thân sẽ “đánh cắp” chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi để hóa thân thành một “kẻ lang thang”, tự mình khám phá những góc lạ của đất Cảng và vùng vịnh đất Mỏ.
Miền Bắc đón tôi bằng cái lạnh 18 độ C lúc 9 giờ tối. Với người dân địa phương, có lẽ đây chỉ là chút gió mùa nhẹ, nhưng với kẻ quen nắng phương Nam như tôi, cái lạnh ấy vừa đủ để khiến da thịt run lên khe khẽ, vừa đủ để đánh thức mọi giác quan đang ngủ quên. Hít một hơi thật sâu, tôi cảm nhận được mùi của gió lạnh, mùi của phố xá đêm đông, báo hiệu một hành trình thú vị đang chờ đợi.
ĐÊM ĐẦU TIÊN Ở HẢI PHÒNG: HƠI ẤM TỪ BÁT BÁNH ĐA CUA
Tôi chọn AUI Hotel (chi nhánh Nguyễn Trãi) làm nơi ngả lưng đêm đầu tiên. Căn phòng ấm áp mời gọi, nhưng cái không khí lành lạnh 18 độ C của phố phường đất Cảng lại có sức quyến rũ lạ kỳ. Nó không buốt giá như cắt da cắt thịt, mà chỉ se sắt vừa đủ để khiến người ta thèm được khoác một chiếc áo gió, xỏ tay vào túi và lang thang. Thế là tôi đi.
Đường Lê Lợi về đêm ánh đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường loang loáng sương đêm. Tôi dừng chân tại một quán nhỏ nằm nép mình bên cạnh nhà thuốc Long Châu. Cô chủ quán đón tôi bằng nụ cười niềm nở, tay thoăn thoắt trụng bánh. Chỉ ít phút sau, một bát Bánh đa cua bể nóng hổi được đặt trước mặt, khói bốc lên nghi ngút làm mờ cả mắt.
Nước dùng có màu nâu sóng sánh, dậy lên mùi cua đồng nồng nàn quyện với hành phi thơm phức. Đây là lần đầu tiên tôi nếm thử món này ngay tại “quê hương” của nó. Sợi bánh đa đỏ au, dai mềm chứ không bở, thấm đẫm thứ nước dùng có vị lạ lẫm: hơi hăng nhẹ của lá lốt, và ngọt lịm từ riêu cua. Một bát 40.000 VNĐ mà đầy ăm ắp những “topping” che lấp cả bánh: chả cá dai giòn, tôm tươi rói, bò lá lốp nướng thơm lừng và đặc biệt là tảng riêu cua đồng xay ngập ngụa, béo ngậy tan ngay đầu lưỡi.
Ăn xong vẫn chưa muốn về, tôi tiếp tục dạo bước đến vòng xoay công viên Máy Tơ. Tại quán 123Dzo, không khí náo nhiệt hơn hẳn với những nhóm bạn trẻ tụ tập cầu lông, đá cầu. Tôi gọi một phần chân gà nướng. Những chiếc chân gà mập mạp được tẩm ướp đậm đà, nướng trên than hoa cháy xém cạnh, lớp da giòn rụm nổ tanh tách nhưng phần gân bên trong vẫn giữ được độ mềm dẻo. Giữa không gian thoáng đãng, gió đêm từ sông thổi lồng lộng, ngồi gặm chân gà, nhấm nháp chút cay nồng của gia vị và ngắm nhìn nhịp sống chậm rãi của thành phố, tôi thấy lòng mình rạo rực một niềm vui giản đơn mà ở Sài Gòn hiếm khi tìm thấy.
HÀNH TRÌNH VỀ MIỀN DI SẢN: TỪ YÊN TỬ MÂY PHỦ ĐẾN HẠ LONG TRẦM MẶC
Sáng hôm sau, gác lại những email và cuộc gọi công việc, tôi thuê xe máy tại cửa hàng Lâm Anh (Ga Hải Phòng). Tôi khá bất ngờ vì mức giá rẻ không tưởng: 100k/ngày cho một chiếc xe tay ga mới và êm ru. Kế hoạch ghé thăm Nhà Hát Lớn thành phố đành lỡ hẹn vì công trình đang dựng rạp sự kiện, tôi không buồn lâu mà xem đó là cái duyên để mình lên đường sớm hơn về phía Quảng Ninh.
Trên cung đường di chuyển, tôi ghé thăm Yên Tử (Uông Bí). Bỏ ra 260k vé cáp treo khứ hồi, tôi như bước vào một hành trình “xuyên mây”. Càng lên cao, không khí càng lạnh và loãng, mây mù giăng lối khiến những tán tùng cổ thụ thoắt ẩn thoắt hiện như chốn bồng lai. Đứng giữa non thiêng, nghe tiếng chuông chùa văng vẳng vọng vào vách núi, mọi toan tính đời thường, những deadline, những âu lo dường như tan biến vào hư không. Chỉ còn lại tôi, nhỏ bé và tĩnh tại giữa đất trời bao la.
Xuôi theo TP.Uông Bí trên QL18, tôi đến Hạ Long, và check-in tại Harmony Hotel. Tôi phải dành điểm tuyệt đối (10/10) cho nơi này không chỉ vì phòng ốc rộng thênh thang, sạch sẽ hay vị trí gần trung tâm, mà còn bởi sự tiếp đón nhiệt tình từ các bạn lễ tân. Nó thật tuyệt vời làm sao.
Chiều hôm ấy, tôi dành cả tiếng đồng hồ chỉ để đứng trước Bảo Tàng Quảng Ninh. Khối kiến trúc đen tuyền tựa viên than đá khổng lồ phản chiếu bầu trời và biển cả tạo nên một bức tranh siêu thực. Tôi đứng đó, ngẩn ngơ ngắm nhìn sự tương phản giữa nét thô ráp của “than” và sự mềm mại của mây trời in trên mặt kính, cảm nhận được hơi thở hiện đại hòa quyện cùng lịch sử vùng mỏ.
Sau bữa tối nhẹ nhàng với món Bánh cuốn trên phố Lê Thánh Tông, tôi bắt đầu hành trình khám phá Hạ Long về đêm. Hạ Long những ngày tháng 12 không xô bồ du khách, trả lại cho thành phố vẻ tĩnh lặng vốn có. Tôi chạy xe dọc theo con đường bao biển Trần Quốc Nghiễn – nơi được mệnh danh là cung đường bao biển đẹp nhất miền Bắc. Một bên là vách núi được trang trí đèn led nghệ thuật, một bên là vịnh biển mênh mông tối sẫm, điểm xuyết bởi ánh đèn từ những con tàu du lịch xa xa.
Gió biển mùa đông không mang cái nồng nàn của muối như mùa hè, mà lạnh buốt và sắc lẹm. Gió thốc vào mặt, luồn vào cổ áo, nhưng thay vì khó chịu, nó lại mang đến cảm giác tự do khó tả. Tôi dừng xe bên lề đường, nhìn về phía cầu Bãi Cháy đang đổi màu rực rỡ vắt ngang eo biển. Không tiếng còi xe inh ỏi, không khói bụi mịt mù, chỉ có tiếng sóng vỗ ì oạp vào bờ kè đá và hơi thở của biển cả. Đó là một cảm giác “chill” đến tê người – một sự cô đơn tuyệt đẹp của “kẻ lang thang” giữa phố biển mùa đông.
NGÀY THỨ HAI: HƯƠNG VỊ BIỂN CẢ VÀ CAFE TRÊN LƯNG CHỪNG MÂY
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hết trên mặt vịnh, tôi đã tìm đến quán Bánh cuốn Chả mực (ngõ 1 Nhà Hát). Đây chính là mục tiêu ẩm thực lớn nhất của tôi tại Hạ Long. Khác với những nơi khác, chả mực ở đây là loại giã tay thủ công. Ngồi đợi món, nghe tiếng chày giã thình thịch đều đặn cũng là một cái thú. Đĩa bánh cuốn tráng mỏng tang, rắc chút hành phi vàng ruộm, ăn kèm với miếng chả mực nóng hổi vừa vớt ra khỏi chảo dầu. Cắn một miếng chả, cảm nhận độ sần sật của mực tươi, vị ngọt đậm đà lan tỏa trong khoang miệng, chấm cùng nước mắm chua ngọt pha chút tiêu cay nồng – quả thực danh bất hư truyền.
Nạp đầy năng lượng, tôi men theo đường Vũ Văn Hiếu, vượt đèo Bụt để khám phá Cẩm Phả. Cung đường này đẹp như một bức tranh thủy mặc với núi đá vôi trập trùng một bên và biển xanh ngắt một bên. Tôi tìm đến tiệm cafe Lưng Chừng Mây (Trần Phú). Đúng như tên gọi, quán nằm cheo leo trên cao, view thoáng đãng nhìn xuống phố mỏ sầm uất. Tôi gọi một ly nâu đá, ngồi thu lu trong chiếc áo khoác dày, mặc kệ thời gian trôi. Vị cà phê đắng đót quyện với sữa ngọt ngào, hòa cùng cái lạnh vùng cao tạo nên một dư vị khó quên. Tôi ngồi đó, để đầu óc trôi miên man về những dự định sắp tới, tận hưởng những phút giây sống chậm quý giá.
Buổi trưa ở Hạ Long là một thử thách nhỏ khi nhiều quán ăn nổi tiếng đều đóng cửa nghỉ trưa hoặc chưa mở bán. Cực chẳng đã, tôi đành có một trải nghiệm “dở khóc dở cười”: ăn mì Ý tại Lotteria Vincom ngay giữa thành phố biển. Nhưng bù lại, bữa tối hôm đó tôi được sưởi ấm bằng một tô phở bò đầy đặn tại quán Mộc – Phở Sườn Bò (Hồng Hải). Trong cái thời tiết lạnh giá của miền Bắc, việc được húp xì xụp thứ nước dùng ngọt lịm từ xương, cắn miếng sườn bò mềm rục, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể chính là liều thuốc tinh thần tuyệt vời nhất, khép lại một ngày dài rong ruổi đầy cảm xúc.
NGÀY TRỞ VỀ: FOODTOUR HỦY DIỆT VÀ NHỮNG NỖI NHỚ KHÔNG TÊN
Sáng hôm ấy, sau khi tạm biệt Hạ Long bằng tô Hủ tiếu (Sủi cảo) Hải Triều nóng hổi, tôi vững tay lái vượt 70km quay trở lại Hải Phòng. Lần này, tôi chọn AUI Hotel chi nhánh Máy Tơ để đổi gió. Vừa nhận phòng, đặt chiếc balo xuống, cái “bụng đói” của một kẻ đam mê ẩm thực lại trỗi dậy, thôi thúc tôi lao ngay ra đường.
Điểm dừng chân đầu tiên trong buổi chiều hôm ấy là số 154 Chợ Hàng Cũ. Người ta bảo đi Hải Phòng mà chưa ăn bánh bèo thì thiếu sót lớn. Bánh bèo ở đây lạ lắm, nó không mỏng manh như bánh bèo chén miền Trung, cũng chẳng giống bánh bèo ngọt miền Tây. Thoạt nhìn, tôi thấy nó có nét gì đó hao hao bánh đúc Sài Gòn, nhưng hương vị lại đậm đà và “chắc” hơn nhiều. Lớp bột mềm mịn ôm lấy phần nhân mộc nhĩ, thịt heo băm xào thơm phức, lại còn được ăn kèm với viên chả mọc (trong Nam hay gọi là xíu mại) to đùng. Cắn một miếng ngập răng, cảm nhận vị ngọt của thịt hòa quyện với nước chấm chua ngọt được pha chế khéo léo, tôi ngỡ ngàng nhận ra món ngon này chỉ có giá vỏn vẹn 20 ngàn đồng.
Rời Chợ Hàng Cũ với sự thỏa mãn, tôi rẽ vào Chợ Lương Văn Can khi thấy dòng người đang xếp hàng rồng rắn trước một gánh xôi. Đó là món Xôi đỗ đen – một thức quà giản dị đến mức khó tin, chỉ có nếp dẻo, đỗ đen bùi bùi và chút muối vừng. Tò mò mua thử một gói 10 ngàn, tôi hoảng hồn khi cầm trên tay suất xôi “siêu to khổng lồ”, nhìn thôi đã thấy no mắt. Trên đường khệ nệ mang gói xôi về khách sạn, đi ngang qua Phố Lê Lợi, mùi thơm nức mũi của pate nướng lại níu chân tôi. Dù bụng đã bắt đầu căng, tôi vẫn không kìm lòng được mà tấp vào làm vài chiếc Bánh mì cay. Cái cảm giác cắn vào chiếc bánh mì que bé xíu, giòn rụm, để lớp pate béo ngậy tan chảy trong miệng cùng chút chí chương cay nồng, quả thực là một “ma lực” khó chối từ.
Sau vài tiếng nghỉ ngơi để tiêu hóa hết “chiến tích” buổi chiều, khi thành phố lên đèn, tôi lại tiếp tục hành trình. Bữa tối hôm đó, tôi chọn Mỳ vằn thắn Đức Phúc trên đường Đà Nẵng. Mỳ ở đây mang một phong vị rất riêng, khác biệt so với những gì tôi từng nếm ở Sài Gòn. Nước dùng thanh, sợi mỳ dai vừa tới, tuy chưa đến mức xuất sắc tuyệt đối nhưng tôi vẫn vui vẻ dành tặng 7/10 điểm cho sự lạ miệng này.
Nhưng “trùm cuối” của ngày hôm nay, món ăn mà tôi đã đặt mục tiêu “phải thử bằng được”, chính là Bánh bao Pa-tê Cột Điện (nằm đối diện 237 Cát Cụt). Đến đây, tôi như bị cuốn vào một dây chuyền sản xuất đầy nghệ thuật: người nhanh tay xúc pate, người nướng bánh, người thêm gia vị… mọi thao tác đều nhịp nhàng và chuyên nghiệp. Cầm trên tay chiếc bánh bao nóng hổi vừa ra lò, lớp vỏ dai dai đặc trưng của bánh nhà làm quyện chặt với nhân thịt, trứng, mộc nhĩ và đặc biệt là lớp pate gan nướng thơm lừng, béo ngậy. Khoảnh khắc ấy, mọi ngôn từ dường như bất lực, chỉ còn lại cảm giác thỏa mãn lan tỏa khắp vị giác. Tôi thầm nhủ với các bạn rằng, dù con đường này có nhiều quán tương tự, hãy kiên định chọn đúng quán đầu tiên để cảm nhận trọn vẹn hương vị tuyệt vời ấy.
LỜI CHÀO TẠM BIỆT
Sáng ngày cuối cùng, trước chuyến bay lúc 20h20, tôi quyết định chốt hạ bằng món Bún cá cay Miền Duyên Hải (Văn Cao). Quán nằm hơi xa trung tâm nhưng rất đáng công đi lại. Tô bún 40k mà “ngập mặt” topping: chả cá thu, cá rô chiên giòn, cá vợt, lòng cá… Nước dùng thanh ngọt vị cá, ăn hết bún mà cá vẫn còn.
Buổi chiều, tôi ghé check-in Ga Hải Phòng cổ kính để bù đắp cho lần lỡ hẹn với Nhà Hát Lớn, rồi ghé quán Nga (Trần Nhật Duật) thưởng thức Nem Cua Bể. Một phần nem 70k, thịt nướng 60k – nhiều người bảo đắt, nhưng tôi thấy “tiền nào của đó”. Nem giòn rụm, nhân bên trong đầy ắp thịt cua bể và tôm tươi, kết hợp với thịt heo băm và mộc nhĩ ngọt lịm. Nhìn người dân địa phương mua cả thùng xốp đóng gói gửi đi xa là đủ hiểu chất lượng thế nào.
Vậy là chuyến công tác kết hợp foodtour của tôi đã kết thúc. Một Hải Phòng – Hạ Long rất khác so với suy nghĩ ban đầu của tôi. Không có chặt chém, không có khoảng cách, chỉ có sự nhiệt tình, thân thiện và chi phí ăn uống rẻ bất ngờ so với Sài Gòn. Những ngày qua, tôi không chỉ hoàn thành công việc mà còn tìm lại được những khoảng lặng quý giá cho tâm hồn. Chắc chắn rồi, tôi sẽ sớm quay lại nơi này.
📌 GÓC TỔNG HỢP: ĐỊA CHỈ & KINH NGHIỆM THỰC TẾ
Để các bạn dễ dàng hình dung và lên lịch trình, tôi xin tổng hợp lại chi tiết các điểm đến trong chuyến đi vừa rồi:
1. Lưu trú (Khách sạn):
-
Hải Phòng: Hệ thống AUI Hotel (Chi nhánh 1: Nguyễn Trãi | Chi nhánh 2: Máy Tơ).
-
Hạ Long: Harmony Hotel Halong (Đánh giá 10/10, phòng rộng, gần trung tâm).
2. Di chuyển:
-
Thuê xe máy Hải Phòng: Cửa hàng Lâm Anh (Nằm ngay tại Ga Hải Phòng). Giá: 100k/ngày (xe tay ga).
3. Thiên đường ẩm thực Hải Phòng:
-
Bánh đa cua bể: Đường Lê Lợi (Kế bên nhà thuốc Long Châu) – Chỉ bán tối.
-
Chân gà nướng: Quán 123Dzo (Vòng xoay công viên Máy Tơ).
-
Bánh bèo: Số 154 Chợ Hàng Cũ.
-
Xôi đỗ đen: Trong Chợ Lương Văn Can.
-
Bánh mì cay: Dọc phố Lê Lợi.
-
Mỳ vằn thắn: Quán Đức Phúc – Đường Đà Nẵng.
-
Bánh bao Pa-tê: Đối diện số 237 Cát Cụt (Quán Cột Điện – Chọn quán đầu tiên).
-
Bún cá cay Miền Duyên Hải: Số 227 Văn Cao, Ngô Quyền.
-
Nem cua bể: Quán Nga – Số 92 Trần Nhật Duật.
4. Ẩm thực & Cafe Quảng Ninh:
-
Bánh cuốn: Phố Lê Thánh Tông (Đối diện Hiệu sách Nhân Dân).
-
Bánh cuốn Chả mực: Ngõ 1 Nhà Hát (Gần chợ Hạ Long 1).
-
Phở bò: Quán Mộc – Phở Sườn Bò (Kế bên số 185 Hồng Hải).
-
Hủ tiếu/Sủi cảo: Quán Hải Triều (Kế bên số 59 Hồng Hải).
-
Cafe view đẹp: Lưng Chừng Mây (Ngõ 236 Trần Phú, Cẩm Phả).

